Cho đi và nhận lại

      121

P. Sidney đã có lần phát biểu: “Những người dân có tâm hồn hùng vĩ không bao giờ cô đơn”. Phải chăng con bạn ta trong cuộc sống thường ngày này cần lắm một tờ lòng cao thượng, yêu thương, chở che, luôn biết mang đến đi bởi cho đi là còn mãi. Nhưng liệu chỉ cho đi hẳn đang là đủ? Nằm một trong những mối dục tình ” bao gồm qua gồm lại thân con tín đồ với nhỏ người, sự đến đi cũng cần phải nhận lại. Bởi hơn thế ” Biết cho đi là vấn đề đáng quý, nhưng biết phương pháp nhận về cũng là cả một nghệ thuật”.

Bạn đang xem: Cho đi và nhận lại


*
*
*

Cho đi là việc ai cũng có thể làm cho được, từ đều thứ nhỏ tuổi nhất. Cho, có thể chỉ là mỗi ngày đều cho anh bạn đi nhờ xe cho tới trường. Cho, hoàn toàn có thể là nụ cười, rất có thể là chút tiền để vào thùng quyên góp cho người nghèo; hoặc kia chỉ là một chiếc ôm yên ủi khi bạn ở ở kề bên bạn đã tổn thương, đau khổ. Vấn đề cho đi không những là vật hóa học mà còn là một tấm lòng , là gai chỉ liên kết con bạn lại sát với nhau hơn, thổi tăng thêm ngọn lửa của tình thương thương. Tôi từng nghe câu chuyện về nhỏ nhắn Nguyễn Hải An – cô nhỏ nhắn bị ung thư khi 7 tuổi đã mang đến đi màng mắt – đôi mắt của chính mình để những người dân con sống không giống được mang hai con mắt sáng. Dẫu rằng con bạn mất đi rồi là hết, là về bên với cát lớp bụi nhưng hồ hết gì bé Hải An mang lại đi đang để lại cho cái đó ta, không chỉ có là hai con mắt sáng, mà còn là một ánh sáng của tinh thần vào cuộc sống. Đó mới là đông đảo giá trị quý báu, là vấn đề sẽ còn lại mãi vào đời. Tuyệt anh giới trẻ trong “Lặng lẽ Sa Pa” của Nguyễn Thành Long, anh mang đến đi cả tuổi xuân để gia công công tác khí tượng bên trên đỉnh núi im Sơn cao 2600m, nhằm đổi lấy các dự báo thời tiết chính xác nhất gồm thể, ship hàng cho chiến tranh và sản xuất. Đó trái là mọi sự mang đến đi xứng đáng quý.

Như vậy, sự mang lại đi dù không riêng biệt tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp, không thể cần định lượng mang đến đi bao nhiêu. Mang lại đi là giải pháp ứng xử cao đẹp cơ mà như Tố Hữu đang nói “Sống là cho đâu phải chỉ nhận riêng mình”. Mang lại và nhận là 1 nghĩa cử cao đẹp của bé người, để cho cuộc sống ấm áp hơn. Đối với những người ăn xin, một vài ngàn đồng so với họ là cả một kho báu. Hay đối với những bạn đang nhức khổ, lạc lõng với cô đơn, một nụ cười và mẫu vỗ vai khích lệ cũng đủ sức để truyền tương đối ấp đến trái tin đang lanh tanh của họ. Cuộc sống đời thường là vậy, cho đi thực tế vô cùng đối kháng giản, chẳng đề nghị toan tính, đó là hồ hết điều thực tâm nhất.

Xem thêm: Hình Nền Tình Yêu Anime Lãng Mạn, Dễ Thương Nhất 2019, Hình Ảnh Hoạt Hình Dễ Thương Về Tình Yêu

Tại sao nói nhận cũng là 1 trong nghệ thuật? trong những quy cơ chế cơ bạn dạng của cuộc sống chính là cho đi bao nhiêu, các bạn sẽ nhận lại bấy nhiêu. Nó tựa như tấm gương phản nghịch chiếu chính xác về gần như điều chúng ta đã, đang với sẽ cảm nhận từ cuộc sống. Trong cuộc sống đời thường của chúng ta, có những người được trao nhưng phương pháp nhận của mình thì không thể xứng xứng đáng với đầy đủ gì mà họ được nhận. Khi cảm nhận một điều gì đó, rất cần phải có sự chân thành, biết ơn, mặc dù rằng đó là vấn đề gì đi chăng nữa. Dù là bài học cuộc sống, niềm tin, tình thương, kỹ năng hay thậm chí còn là cả phần lớn nỗi đau, demo thách, cơ mà va vấp mà cuộc sống đời thường mang đến. Việc nhận lại chưa hẳn là thụ động nhận lấy, cơ mà ta phải từ đó thay đổi cái được trao thành một điều giúp bọn họ tốt hơn. Tôi từng nghe về câu chuyện về một người cha đơn thân đề xuất nuôi đứa con nhỏ trong yếu tố hoàn cảnh khó khăn, hình ảnh của hai cha con đã viral rộng rãi trên mạng làng mạc hội. Cùng anh đã nhận được không ít sự giúp sức về cả vật chất và lòng tin từ hồ hết người. Tuy nhiên nhận lại rồi sao? ko kiểm soát, người thân phụ với số tiền ủng hộ kia sa đà vào rượu chè, cờ bạc, thậm chí khi trở về còn tiến công đập đứa con nhỏ tuổi mà mình đã có lần chăm lo, yêu thương và chuyên sóc, bắt nó đi cung cấp hàng, cùng trở thành công xuất sắc cụ kiếm tiền của anh. Một ví dụ đơn giản dễ dàng về mỗi bọn chúng ta. Khi dấn được kiến thức từ thầy cô, nếu như ta không chủ động trong bài toán thu nhận kiến thức, thì họ mãi mãi chỉ nên những bộ máy biết ghi chữ cơ mà thôi. Liệu sự dấn về như vậy có phải là mong muốn của các người tất cả tấm lòng mang đến đi. Nhận lại yên cầu sự nhà động, nâng niu, trân trọng điều mà lại mình được nhận sẽ giúp chính bản thân tốt hơn lên và phủ rộng điều tốt đẹp cho nhiều người dân khác nữa.

Bạn đã khi nào tự hỏi, bạn sẽ sống như thế nào nếu như thế kỉ XXI của họ không có sự xuất hiện thêm của những máy móc, công nghệ hiện đại? nạm nhưng, thật đáng buồn khi những người dân trẻ chúng ta đang bị kéo theo guồng quay, bị đổi thay những con robot bái ơ, vô cảm và hững hờ với nhau. Con tín đồ ta luôn ích kỉ, ước ao nhận hết mà không thích cho đi. Nhưng các bạn là con tín đồ biết sinh sống bằng trái tim và khối óc. Phải chăng, bạn phải suy nghĩ nhiều hơn thế nữa về “một tấm lòng” cần có trong cuộc sống đời thường như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đang nói.

Sự cho đi và nhận lại rất cần được đặt đúng chỗ. Trái thực, “biết cho đi là vấn đề đáng quý, nhưng biết phương pháp nhận về cũng là một trong nghệ thuật”. Y hệt như dòng sông sẽ không còn thể tổn tại nếu chỉ biết cho đi hoặc chỉ biết nhấn về. Bé người chúng ta cần phải ghi nhận cân bằng câu hỏi cho đi và nhận lại, dùng trái tim và khối óc mang đến đi – dìm lại một phương pháp chân thành với thấu cảm nhất.

– nội dung bài viết được #huroji.com tham khảo và chỉnh sửa từ bài làm của một HSG –

Tham khảo các bài nghị luận thôn hội tại chuyên mục: https://huroji.com/ky-thi-thptqg/nlxh/